phải (4)

(Tiếng Việt) Lao động xuất cảnh

3bJ8ncmK

(Tiếng Việt) Cơ khí

May

(Tiếng Việt) May công nghiệp

che bien nam

(Tiếng Việt) Nhà máy sản xuất chế biến nấm

Lắp ráp linh kiện điện tử Nhật Bản

(Tiếng Việt) Lắp ráp linh kiện điện tử

 

News

(Tiếng Việt) TUYỂN GIÁO VIÊN DẠY TIẾNG NHẬT CHO TU NGHIỆP SINH

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

(Tiếng Việt) Tuyển gấp nhân viên đối ngoại thị trường ĐÀI LOAN

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

(Tiếng Việt) TUYỂN CÁN BỘ – NHÂN VIÊN TƯ VẤN & TUYỂN DỤNG XKLĐ

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

(Tiếng Việt) TUYỂN CỘNG TÁC VIÊN TẠO NGUỒN XKLĐ

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

(Tiếng Việt) Xử phạt hành chính do bỏ trốn

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

(Tiếng Việt) Công văn 2176/LĐTBXH-QLLĐNN ngày 09/06/2015 “Hướng dẫn triển khai đưa lao động sang Đài Loan làm việc”

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

(Tiếng Việt) Những điều cấm kỵ tại Đài Loan

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

(Tiếng Việt) Từ 1/7/2015: Đài Loan chính thức tiếp nhận lại lao động Việt Nam

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

(Tiếng Việt) Cơ hội làm ở Đài Loan sáu tháng cuối năm

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

(Tiếng Việt) Sự phát triển mô hình tuyển chọn thực tập sinh Nhật Bản

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

(Tiếng Việt) Xí nghiệp Nhật Bản tuyển chọn thực tập sinh như thế nào?

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

(Tiếng Việt) Tại sao XKLĐ Nhật Bản gọi là Thực tập sinh kỹ năng

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

(Tiếng Việt) Đài Loan điều chỉnh mức phí đóng bảo hiểm từ tháng 1/2015

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

(Tiếng Việt) “đi làm thuê, về làm chủ” với xuất khẩu lao động đi nước ngoài

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

(Tiếng Việt) Nền kinh tế Nhật Bản dấu hiệu của sự khởi sắc

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

(Tiếng Việt) Xuất khẩu lao động Đài Loan thị trường hấp dẫn

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

(Tiếng Việt) Những lý do bạn nên đi xuất khẩu lao động sang Nhật Bản

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

(Tiếng Việt) Xu hướng tuyển dụng thực tập sinh đi xuất khẩu lao động Nhật Bản

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

(Tiếng Việt) Nhức nhối nạn bỏ trốn của TTS Nhật Bản

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

(Tiếng Việt) Xuất khẩu lao động Nhật Bản: Cơ hội nhiều – thách thức cũng không hề nhỏ

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

(Tiếng Việt) Thêm 5 doanh nghiệp phải dừng xuất khẩu lao động sang Đài Loan

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

Những điều cần nhớ khi đi xuất khẩu lao động

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

Mức thu nhập bình quân của Thực tập sinh Nhật Bản

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

Thông tin về cơ quan đại diện Việt Nam tại Nhật Bản

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

Hướng dẫn về việc xin visa cho người Việt Nam

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

Một số quy định của Luật Quản lý xuất nhập cảnh liên quan đến tiếp nhận thực tập sinh

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

Các chương trình hợp tác đưa thực tập sinh Việt Nam sang Nhật Bản

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

(Tiếng Việt) Thông tin về chương trình du học, thực tập sinh Nhật Bản

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

(Tiếng Việt) Tu nghiệp sinh – một công đôi việc

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

(Tiếng Việt) XỬ LÝ SỰ CỐ KHI Ở NƯỚC NGOÀI

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

(Tiếng Việt) Trang web làm visa cho lao động đi làm việc ở Đài Loan

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

(Tiếng Việt) Giới thiệu sản phẩm điện tử – viễn thông

TangamTL

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

(Tiếng Việt) Thông tin về cơ quan đại diện Việt Nam tại Nhật Bản

2013721195150956

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

(Tiếng Việt) Danh sách các doanh nghiệp đã được giới thiệu với Tổ chức hợp tác tu nghiệp quốc tế Nhật Bản (JITCO) để đưa thực tập sinh đi Nhật Bản

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

(Tiếng Việt) Chất lượng lao động – “tiếng chuông xứ người”

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

(Tiếng Việt) Có bằng đại học tôi cũng không thể xin làm công nhân

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

(Tiếng Việt) Sướng, khổ chuyện lao động ở xứ Đài

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

(Tiếng Việt) Lao động VN bỏ trốn ở Đài Loan: Ta làm khổ ta?

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

(Tiếng Việt) Quy định mới về thủ tục nhận LĐVN sang Đài Loan

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

(Tiếng Việt) Sang Đài Loan giúp việc, gặp chủ nhà chính là… cha

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

(Tiếng Việt) Thân phận lao động chui ở Đài Loan

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

(Tiếng Việt) Lao động Việt được tín nhiệm ở Đài Loan

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

(Tiếng Việt) Thị trường lao động Đài Loan có tín hiệu rất tích cực

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

(Tiếng Việt) Cách chuyển tiền và đồ từ Đài Loan về Việt Nam

CONTACT US

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

(Tiếng Việt) Trung tâm Dữ liệu Giáo dục Đài Loan tại Việt Nam

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

Tự tin và thông thạo tiếng Anh, Nelson Lai, 24 tuổi, sẽ không khó khăn khi kiếm việc ở quê hương Đài Loan.

Nhưng cho “công việc thực sự” đầu tiên, anh chọn sang nước hàng xóm là Trung Quốc.

“Tôi kiếm được khoảng 1.500 USD mỗi tháng và có đồ ăn, chỗ ở miễn phí. Tiền lương cao hơn nhiều so với công việc trước của tôi ở Đài Loan,” anh Lai nói. Anh phụ trách giao dịch quốc tế và marketing cho một công ty sản xuất xe đạp Đài Loan.

Nhưng tiền không chỉ là mối quan tâm duy nhất. “Theo những thay đổi quyết liệt đang diễn ra ở Trung Quốc, tôi nghĩ đây là cơ hội tốt để biết thêm điều gì đó về Trung Quốc,” anh nói.

Mức lương trì trệ và nền kinh tế mờ nhạt của Đài Loan khiến ngày càng có nhiều người coi Trung Quốc là nơi để phát triển sự nghiệp.

Từng là kẻ thù bị xa lánh và bị coi là lạc hậu, giờ quốc gia này ngày càng được coi là miền đất đầy cơ hội.

Số người Đài Loan sang Trung Quốc làm việc cho các công ty đa ngôn ngữ, dạy tiếng Anh hay quản lý khách sạn và nhà máy vẫn đang tăng.

Khả năng dùng tiếng Trung, trung thành với công ty, chất lượng dịch vụ khách hàng và thái độ làm việc của người Đài Loan khiến các chủ lao động quan tâm.

Nhiều thanh niên Đài Loan cho rằng làm việc ở Trung Quốc được trả lương cao hơn


Không rõ số liệu về lượng người Đài Loan trẻ tuổi đã chuyển sang Trung Quốc, nhưng theo một khảo sát của các sinh viên mới tốt nghiệp đi tìm việc trên 1111 Job Bank (Ngân hàng việc làm) của Đài Loan, vào năm 2010, 73% số người trả lời khảo sát nói họ muốn làm việc ở Trung Quốc.

Năm nay khảo sát cho thấy trong số sinh viên tốt nghiệp muốn rời Đài Loan, lượng người muốn làm việc ở Trung Quốc, Hong Kong và Macau là 52% – cao hơn hẳn mọi nơi khác.

Lượng người Đài Loan theo học ở Trung Quốc cũng cao hơn bất kỳ nước nào khác, chỉ trừ Hoa Kỳ và ngày càng có nhiều người muốn làm việc ở quốc gia này.

Mặc dù sinh viên Đài Loan đã chiếm tòa nhà quốc hội trong thời gian ngắn hồi tháng Ba và biểu tình rộng phản đối gói trao đổi thương mại với Trung Quốc, và tổ chức các cuộc biểu tình nhỏ hơn khi lãnh đạo cấp cao của Trung Quốc, ông Trương Chí Quân tới thăm,

“Lý do chính là rất khó tìm việc ở Đài Loan và lương ở đây không cao,” Ethan Tseng Yi-ren, giáo sư về khoa học chính trị từ Đại học Quốc gia Trung Sơn ở miền Nam Đài Loan nói.

Lương “sinh viên mới ra trường” vẫn bằng với mức lương 15 năm trước. Kinh tế Đài Loan không tốt và tỉ lệ thất nghiệp cao nhất là những người ở độ tuổi 20, 30.”

Căng thẳng lịch sử

Sinh viên đã chiếm giữ tòa nhà quốc hội trong vài tuần để phản đối chính sách của Tổng thống với Trung Quốc


Không phải mọi thanh niên Đài Loan đều muốn chuyển sang nước láng giềng.

Rất nhiều người vẫn cảnh giác trước Trung Quốc do sự đối đầu kéo dài giữa hai bên và do Trung Quốc tuyên bố Đài Loan là một tỉnh của nước này, một ngày nào đó sẽ bị thu hồi.

Người Đài Loan, đặc biệt là những người trẻ, cũng tức giận đối với việc hòn đảo này không được công nhận là một quốc gia trong Liên Hiệp Quốc do ảnh hưởng của Bắc Kinh.

Đài Loan không được phép treo quốc kỳ hay dùng tên chính chính thức – Cộng hòa Trung Hoa – hay tên “Đài Loan” trong các sự kiện thế giới, chẳng hạn như Olympics. Và quốc gia này cũng không thể tham gia nhiều tổ chức quốc tế.

Thế nên, mặc dù ở ngay gần kề, rất nhiều người Đài Loan chưa từng đặt chân tới Trung Quốc hay muốn sang du lịch.

Khảo sát của báo United Daily cho thấy chỉ có 44% người Đài Loan đã sang thăm Trung Quốc, mặc dù con số này vẫn đang tăng.

Không khó để gặp trẻ em hay thanh niên Đài Loan từng đi du lịch nước ngoài, nhưng không phải là Trung Quốc, vì họ và cha mẹ họ thường coi Trung Quốc là bẩn, không an toàn và không thân thiện.

Bên dưới cảm xúc của người Đài Loan về Trung Quốc là nỗi sợ đã đào sâu chôn chặt rằng một ngày nào đó Đài Loan sẽ có thể bị nuốt bởi vị láng giềng to lớn hơn nhiều.

“Điều tôi sợ nhất là chúng tôi sẽ không có tự do và dân chủ như chúng tôi đang có,” Reggie Wang, một trong những sính viên tham gia biểu tình nói.

“Tôi sợ phải sống dưới một chính phủ cộng sản.”

Nhưng trong những năm gần đây, do sức mạnh kinh tế ngày càng lớn và chính sách của Tổng thống Đài Loan Mã Anh Cửu trong việc tăng cường hợp tác với Trung Quốc, căng thẳng đã dần yên và mối liên hệ giữa hai bên cũng tăng lên.

Hàng trăm chuyến bay thẳng mỗi tuần nối các thành phố Trung Quốc – Đài Loan, khiến du lịch dễ dàng hơn.

Ở Đài Loan có cơ hội gặp nhiều người Trung Quốc hơn – từ hàng ngàn khách du lịch tới đây mỗi ngày cho tới khoảng 3.000 học sinh, sinh viên Trung Quốc được sang học mỗi năm.

Rất nhiều người Đài Loan nay có người thân từ Trung Quốc – không chí là ông, bà, những người từng bỏ trốn thời kết thúc nội chiến cuối thập kỷ 40, mà còn có các phụ nữ Trung Quốc lấy chồng người Đài Loan.

Các chương trình truyền hình Trung Quốc cũng ngày càng được khán giả Đài Loan yêu thích.

Người Đài Loan, không phải Trung Quốc

Biểu tình phản đối gói thương mại với Trung Quốc ở Đài Loan hồi tháng Ba


Tuy nhiên, sự quan tâm về Trung Quốc ngày càng tăng không thay đổi được thực tế rằng một bộ phận đông đảo người dân vẫn coi Đài Loan là một quốc gia độc lập và họ là người Đài Loan, không phải Trung Quốc.

Một khảo sát hồi tháng Sáu cho thấy chưa đầy 50% người Đài Loan coi họ là người Trung Quốc, giảm đi so với trước. Và phần lớn dân chúng tin rằng Đài Loan là quốc gia riêng rẽ so với Trung Quốc.

Cách nhìn này đặc biệt phổ biến trong giới ở độ tuổi 20 và 30, thậm chí cả ở những người muốn sang Trung Quốc làm việc.

“Đó là quyết định có lợi về kinh tế cho họ,” giáo sư Tseng nói.

“Rất nhiều sinh viên của tôi hoạt động trong các phong trào sinh viên, nhưng cũng sang Trung Quốc làm việc; họ trở về và phàn nàn về tham nhũng ở Trung Quốc.

“Người Đài Loan không từ bỏ ước mơ độc lập chỉ vì kiếm được tiền ở Trung Quốc.”

Nhưng ông và những người khác nói có thể sự giàu có của Trung Quốc và chất lượng sống tăng theo thời gian, và nếu xã hội Trung Quốc trở nên công bằng hơn, ít tham nhũng hơn, thanh niên Đài Loan có thể sẽ chọn ở lại Trung Quốc, không chỉ để làm việc ngắn hạn. Điều này có thể ảnh hưởng tới cách nhìn nhận của họ về Trung Quốc và mối quan hệ với Đài Loan.

Nếu trường hợp này xảy ra, lý lẽ cho rằng thời gian đứng về phía Trung Quốc trong vấn đề hợp nhất Đài Loan có thể trở thành sự thật.

Nhưng ông Tseng nói: “Quá sớm để biết được liệu quan điểm của thanh niên về Trung Quốc có thay đổi hay không.”

 

 

(Tiếng Việt) Xí nghiệp Nhật cảnh báo Thực tập sinh sau vụ tiếp viên VN Airlines

Những ngày qua, vụ việc của nữ tiếp viên Nguyễn Bích Ngọc – tiếp viên Vietnam Airlines bị bắt ở Nhật – đã gây chấn động dư luận. Vụ việc đã làm ảnh hưởng nghiêm trọng hình ảnh Việt Nam trong mắt bạn bè quốc tế.
 

 

Xí nghiệp Nhật Bản cảnh báo Thực tập sinh kỹ năng đang làm việc

Nhiều người cho rằng vụ việc tiếp viên Vietnam Airlines bị bắt trong những ngày qua đã làm xấu đi hình ảnh Việt Nam trong mắt bạn bè quốc tế.


Ngay sau sự việc này, một thông báo của công ty thuộc Nghiệp đoàn Osaka gửi tới các thực tập sinh Nhật Bản và kỹ sư người Việt đã được phát đi. Bức ảnh chụp tấm thông báo này được viết bằng tiếng Nhật và phần dịch sang tiếng Việt, với nội dung:
“Những ngày vừa qua, tin một tiếp viên hàng không Việt Nam bị bắt vì liên quan đến việc vận chuyển hàng ăn cắp đã được loan báo rộng rãi trên báo chí, truyền hình Nhật Bản.
Qua sự kiện này, người Việt Nam sẽ bị đánh giá thấp vì đã làm mất danh dự. Các bạn đang làm việc tại Nhật không nhiều thì ít sẽ bị ảnh hưởng.

Do đó, các bạn cần chú ý những điều sau đây:
1.Khi đi mua sắm, chỉ mang ví tiền, không nên mang đồ đạc lỉnh kỉnh.
2.Không có hành động gây nghi ngờ.
3.Không có hành động tập trung ở các nơi mua sắm v.v…
Ngoài ra cũng cần chú ý đến những dò xét chung quanh mình.
Các bạn làm việc tốt trong công ty sẽ tạo được sự tin tưởng; do đó hãy tự hào về những hành động tốt của mình để tiếp tục làm việc".
 

 

 Những cảnh báo hết sức gay gắt dành cho thực tập sinh
 
Cảnh báo của một công ty Nhật Bản với những thực tập sinh đang làm việc trong công ty.
 

Ngay sau khi thông báo của công ty này phát đi, đã lan truyền với tốc độ chóng mặt, cùng với những comment trái chiều. Nhiều người cho rằng, hành động của nữ tiếp viên Vietnam Airlines đã làm ảnh hưởng đến những người Việt Nam khác đang sinh sống và làm ăn bên Nhật.
 
Người khác lại cho rằng, không phải chỉ đến khi vụ việc nữ tiếp viên bị bắt mới gióng lên hồi chuông cảnh báo về những thói xấu của của một số người Việt bị bạn bè quốc tế lên án.
 
Bạn “DucThe Intel” đã bình luận trên một trang báo mạng: “Các bạn hãy suy nghĩ một cách thực tế đi, văn hóa Nhật với văn hóa Việt khác nhau hoàn toàn và kinh tế của 2 nước cũng chênh lệch nhau. Người Nhật họ sống văn minh hơn chúng ta rất nhiều. Cái tính ăn cắp, ở Việt Nam đã không thể chấp nhận, còn quốc tế họ sẽ nhìn về người Việt Nam như thế nào. Đúng là một con sâu bỏ rầu nồi canh”.

Còn theo anh Đặng Công Trọng, du học sinh Nhật Bản, thì không chỉ đến khi vụ việc nữ tiếp viên Vietnam Airlines bị bắt và được truyền thông Nhật đưa tin rộng rãi người Nhật mới phát đi những thông báo cảnh giác với những hành động được cho là phản cảm của người Việt Nam. Theo anh Trọng, hành vi ăn cắp vặt của người Việt tại Nhật đang xảy ra phổ biến tới mức “không ít trường hợp mỗi khi nhắc đến ai đó, người Nhật thường nói cụm từ “”bê tô na mư zin”. Lên tàu nhiều khi thấy người Việt Nam thì người Nhật còn kéo khoá túi lại rồi ôm khư khư trước bụng”.

Bình luận với giọng lưỡi đầy mỉa mai chua chát, bạn Nhâm Hoàng nói; “Cũng chỉ tại cái tính cần cù, chịu thương chịu khó của người Việt ta mà ra cả !. Đi đâu cũng thế, thấy cái gì cũng chịu khó nhặt nhạnh, ai hở cái gì ra là cất rùm. Haiz, khổ lắm cơ. Từ bây giờ, người Việt ở Nhật ai nấy cũng đều được biến thành thần tượng, đi đâu cũng được soi từ đầu đến chân”.

Và đây không phải là lần đầu tiên những dòng cảnh báo được cho là dành riêng cho người Việt xuất hiện ở Nhật. Còn nhớ trước đây, trên mạng xã hội đã lan truyền không ít tấm biển thông báo dành riêng cho người Việt Nam vì cách ứng xử thiếu văn minh.

Hồi tháng 6.2013, bức ảnh chụp biển cảnh báo hành vi ăn cắp vặt được viết bằng tiếng Việt, ở dưới là dòng chữ dịch sang tiếng Nhật, đã gây xôn xao cộng đồng mạng. Và qua vụ việc mới đây, lại một lần nữa nhắc nhở về những hành động không hay, không đẹp của người Việt Nam trong mắt bạn bè quốc tế.

 

Tấm biển bằng tiếng Việt dành riêng cho người Việt ở Nhật Bản

Tấm biển cảnh báo ghi bằng tiếng Việt đặt trong một siêu thị ở Nhật Bản

 

 

(Tiếng Việt) Thực tập sinh Nhật Bản được gia hạn hợp đồng 5 năm và trở lại lần thứ 2

Đơn thi tuyển giáo Nhật
Dàn giáo Nhật Bản phục vụ cho những công trình lớn, những công trình đặc biệt do vậy yêu cầu cũng rất cao. Tính theo giá trị, một bộ giáo Nhật đặt gấp hơn 40 lần giáo Việt (hay gọi là giáo Tiệp), và có số lượng chi tiết nhiều gấp 5-6 lần. Do đó, quy trình dựng giáo yêu cầu cao hơn rất nhiều so với giáo thông thường, người lao động cần làm từng bước và có độ chính xác cao. 

 

 

(Tiếng Việt) Xây dựng là lựa chọn số 1 xu hướng xkld Nhật Bản thời gian tới

Nhu cầu tuyển dụng lao động Nhật Bản ngành xây dựng đang thiếu hụt rất nhiều, từ đó nhiều chính sách dành riêng cho ngành trên. Với những lợi thế sẵn có, xây dựng đang là lựa chọn số 1 cho những ai đang quan tâm và có định hướng xuất khẩu lao động Nhật Bản. 

Tuyển chọn thực tập sinh ngành xây dựng của xí nghiệp NhậtTuyển chọn thực tập sinh ngành xây dựng của xí nghiệp Nhật – đo cơ bàn tay. 

Trong tháng 4/2014, chính phủ Nhật Bản phê duyệt cho phép thực tập sinh nước ngoài ngành xây dựng có thể gia hạn hợp đồng lên tới 5 năm và có thể đi lại lần 2. Chính sách mới dự kiến có hiệu lực từ tháng 4/2015, đồng nghĩa với việc những ai bắt đầu làm việc từ tháng 5/2012 với hạn hợp đồng 3 năm thì đã có thể gia hạn. Các bạn có thể xem thêm  Tại đây

Để biết cụ thể hơn, Xuatkhaulaodongvn.com liệt kê một số lý do khuyên bạn nên chọn ngành xây dựng Nhật Bản là điểm đến. Cụ thể như sau:

1. Công nhân xây dựng Nhật Bản rất khác Việt Nam

Ngành xây dựng Nhật đi trước nước ta nhiều năm, điều kiện ăn, ở, sinh hoạt cũng rất khác. Đặc biệt, cái nhìn nhận trong xã hội về công nhân công trường xây dựng tại Nhật là hoàn khác. Cụ thể có thể xem theo link:  Tại đây

2. Có thể gia hạn đồng nghĩa với thu nhập tăng lên

Với 3 năm, người lao động có thu nhập để ra khoảng trên 700 triệu đồng, khi gia hạn thêm 2 năm thì khoản thu nhập có thể tăng lên trên 500 triệu.

3. Đơn tuyển nhiều, số lượng lớn nên rất dễ đi

Thực tập sinh Nhật Bản ngành xây dựng chiếm khoảng 50% tỷ lệ tuyển chọn dành cho nam giới. Các đơn tuyển liên tục và với số lượng thường lớn hơn nhiều các ngành nghề khác. Đây là lợi thế rất lớn khi tham gia

4. Tiêu chí tuyển đơn giản

Thông thường những đơn xây dựng có tiêu chí, yêu cầu tuyển rất đơn giản: không yêu cầu tay nghề, không quá gắt về chiều cao, cân nặng, biên độ tuổi rộng 19-35,

Ngoài ra còn nhiều lý do khác khiến người lao động nên tham gia ngành xây dựng, nhưng đây là 4 lý do chính với lợi thế hơn hẳn của ngành này. Tuy vậy, khi tham gia cũng nên xác định điều kiện cơ bản của bản thân xem có phù hợp với ngành này không, đặc biệt là những người sợ độ cao, ngoại hình thấp bé, có những chuyên môn khác tốt hơn,…

 

 

(Tiếng Việt) Làng nông nghiệp Nhật Bản tại Việt Nam

 ShareHai nông dân Kawakami Mura đã mang mô hình trồng rau từ ngôi làng giàu nhất Nhật Bản sang áp dụng ở Đà Lạt.

Ngôi làng Kawakami Mura, huyện Minamisaku, tỉnh Nagano nằm ở phía Tây thủ đô Tokyo được người dân Nhật gọi bằng tên “Làng thần kỳ’’. Nơi đây từng là vùng đất đai cằn cỗi, nghèo nhất nước Nhật vào thập niên 60-70 của thế kỷ 20. Chỉ nhờ trồng rau xà lách, Kawakami Mura ngày nay được xem như ngôi làng giàu có nhất nước. 

Năm 2012, ông Hironosi Tsuchiya, Giám đốc Quỹ đầu tư HT Capital tại Việt Nam sau nhiều lần lui tới Đà Lạt-Lâm Đồng, nhận thấy đây là vùng đất trù phú, khí hậu thích hợp cho canh tác rau quanh năm, nhưng nông dân thu nhập chưa cao và khá vất vả. Ông lập tức liên tưởng đến làng Kawakami Mura, nơi có điều kiện tự nhiên, khí hậu thua xa Lâm Đồng. Mỗi năm người dân làng này chỉ canh tác được 4 tháng, 8 tháng còn lại là băng giá, nhiệt độ xuống tới âm 20 độ C, nhưng thu nhập bình quân hộ gia đình tới 250.000 USD. 

Anh Takaya Hanaoka ăn thử rau tại vườn. Ảnh: Quốc Dũng

Khi về nước, ông Hironosi Tsuchiya tìm tới làng Kawakami Mura, giới thiệu về Đà Lạt, vận động nông dân tới đây trồng rau. Hai nông dân trẻ, chủ của Công ty Lacue tại làng là anh Masahito (34 tuổi) và anh Takaya Hanaoka (35 tuổi) đã quyết định tới Đà Lạt thăm dò tìm hiểu. Sau khi khảo sát, hai nông dân Nhật nhanh chóng hợp tác với một doanh nghiệp địa phương lập liên doanh An Phú Lacue để trồng rau xà lách tại thôn Đạ Nghịt, xã Lát, huyện Lạc Dương (Lâm Đồng). 

Nguyên tắc làm việc nơi đây là canh tác nghiêm ngặt theo đúng kỹ thuật như tại làng Kawakami Mura. Phân bón, thuốc bảo vệ thực vật không phải là những nhãn hiệu cùng hãng cung cấp tại làng, nhưng thành phần các hợp chất phải tương tự. Bất kể hóa chất nào dùng cho cây đều được đưa lên bàn cân đúng liều lượng sử dụng, hoặc thấp hơn một chút. 

Anh Takaya Hanaoka cho biết, vào năm 1980, một vị trưởng làng đã đứng lên kêu gọi người dân canh tác rau theo tiêu chuẩn chung của làng, những người vi phạm sẽ bị cấm sản xuất. Làng có hẳn một kênh truyền hình để thông tin về thị trường hàng ngày và thông qua hướng dẫn của kênh truyền hình này, kỹ thuật canh tác đảm bảo 100 hộ như một. Rau của làng Kawakami Mura sản xuất ra có thể ăn tươi ngay tại vườn. 

Đầu tháng 2/2014, công ty trồng thử nghiệm 13 loại giống rau trên diện tích 5.000 m2, trong đó chủ lực vẫn là giống xà lách Mỹ mà người làng Kawakami Mura thường canh tác. Sau 70 ngày, vừa qua 3.000 cây xà lách Mỹ đầu tiên đã cho thu hoạch và được đưa đi chào hàng tại các siêu thị TP HCM. 

Diện tích đất của công ty ở Đạ Nghịt là 13ha, hiện tại mới triển khai canh tác 8.000m2 với 15 công nhân. Sau đợt thu hoạch đầu tiên, An Phú Lacue đang tiến hành xuống giống đều đặn mỗi tuần 20.000 cây rau ăn lá các loại. 

Thu hoạch rau tại AnPhu Lacue vào lúc sáng sớm. Ảnh: Quốc Dũng

Việc thu hoạch và bảo quản sau thu hoạch với người Nhật là tối quan trọng, ở làng Kawakami Mura, nông dân thu hoạch xà lách từ 3h đến 6h và giữ trong kho lạnh với nhiệt độ tương đương lúc thu hoạch, cho tới lúc phân phối đến người tiêu dùng. Họ tuyệt đối không thu hoạch rau trong thời tiết nắng nóng hay bất kể thời điểm nào khác trong ngày. Hiện AnPhu Lacue cũng đang áp dụng quy định này.  Rau xà lách sau khi thu họach được vận chuyển bằng xe lạnh về điểm sơ chế, tại đây những thùng rau xà lách còn được hút chân không và cho vào kho lạnh giữ nguyên nhiệt độ cho tới lúc rau ra tới siêu thị. 

Tại trang trại AnPhu Lacue, hai nông dân người Nhật sử dụng thành thạo các loại nông cơ, nông cụ, nhưng ngoài việc xử lý trực tiếp, họ còn có hẳn một phầm mềm máy tính để quản lý‎ đồng ruộng. Loại giống nào, trồng bao nhiêu cây, trên bao nhiêu luống, lượng phân bón cho từng loại, từng luống rất chi tiết, rõ ràng đến mức một nhân viên văn phòng cũng có thể nắm rõ và hình dung thực tế từng đám rau. 

Ông Takaya Hanaoca, Giám đốc AnPhu Lacue cho biết, nếu sản xuất thành công sẽ tính tới xuất khẩu qua Singapore và về Nhật. Hiện mỗi cây xà lách Mỹ của AnPhu Lacue bán cho siêu thị ở Việt Nam trên 20.000 đồng, mức bán lẻ mà siêu thị để bảng là trên 30.000 đồng. Ông Takaya cho rằng, mức giá này chưa phù hợp với đại bộ phận người tiêu dùng Việt Nam. Một cây xà lách Mỹ tại siêu thị ở Nhật cũng chỉ có giá 2,5 USD, tương đương 50.000 đồng Việt Nam. 

Tuy chưa tính tới việc hợp tác sản xuất rau xà lách với nông dân Đà Lạt, nhưng theo ông Takaya Hanaoca, họ sẵn sàng chuyển giao tất cả kỹ thuật và quy trình canh tác. Trong tương lai sẽ có chương trình đưa nông dân Đà Lạt tới học tập sản xuất tại làng Kawakami Mura ở Nhật. Ngoài kỹ thuật canh tác, hai ông chủ người Nhật đang trồng rau tại Đà Lạt muốn nông dân Việt Nam học tập tinh thần của người Nhật trong sản xuất kinh doanh. Theo họ, làng Kawakami Mura được người Nhật gọi là “Làng thần kỳ’’ cũng chính nhờ sự nghiêm ngặt, nghiêm túc trong công việc. 

            Quốc Dũng VN

 

 

(Tiếng Việt) Lao động đổi đời, cô dâu Việt hạnh phúc ở Đài Loan

Nhiều lao động ở các vùng quê nghèo Việt Nam vẫn nuôi giấc mơ đổi đời bằng cách cầm cố vay mượn tiền ngân hàng để được “xuất ngoại” sang Đài Loan làm việc. Họ gạt nước mắt, vẫy chào cố hương, với sự lạc quan về một ngày mai tươi đẹp nơi “miền đất hứa”.

 

Chị Trịnh Thị Lan sang Đài Loan làm lao động giúp việc và chăm sóc người già. 
Và rồi, sau những tháng ngày sống nơi đất khách, quê người, những lao động Việt làm nghề giúp việc, chăm sóc người già, công nhân đã gửi những đồng tiền tích góp để trang trải cuộc sống gia đình. Thậm chí, có người đã tìm được hạnh phúc lứa đôi trên chính hòn đảo ngọc được bao quanh bởi sóng biển hiền hòa này.

“Miền đất hứa” xứ Đài

Trong ánh chiều tà tại Đài Trung, đoàn người Việt chúng tôi rất ấn tượng với hình ảnh người con gái đẩy chiếc xe lăn cho một cụ già đi dạo trong công viên.

Hỏi chuyện mới biết, chị Trịnh Thị Lan, 49 tuổi (phường Đông Sơn, thị xã Bỉm Sơn, Thanh Hóa), sang Đài Loan được 9 năm làm lao động giúp việc cho một gia đình ở Đài Loan. Dáng vẻ nhanh nhẹn, nước da trắng, giọng nói mừng rớn, chị Lan kể về chuỗi hành trình xuất ngoại tìm kế sinh nhai ở đây.

Vốn ở vùng quê chỉ quanh năm cấy 2 vụ mùa lúa, nuôi lợn gà, gia đình chị làm đến đâu cũng chỉ đủ ăn. Vì thế, cuộc sống gặp nhiều khó khăn khi đứa con trai đầu bắt đầu bước vào lớp 1.

Nhiều đêm, vợ chồng chị bàn tính ra thành phố lập nghiệp nhằm bớt cực nhọc và có thêm thu nhập nhưng biết làm gì để có thể tồn tại nơi thị thành vốn “kẻ khôn, việc khó”. Tình cờ, qua một lần xem tivi, chị biết được thông tin một công ty đăng tuyển lao động nữ sang Đài Loan làm việc và ý nghĩ đó thôi thúc chị phải cố đi tìm vùng đất mới mưu sinh.

Đầu năm 2004, sau nhiều lần thuyết phục chồng ở nhà chăm lo cho đứa con trai mới tròn 4 tuổi, chị quyết định bán gần hết hòm thóc trong nhà, vay mượn tiền họ hàng đi lao động ngoại quốc vài năm để “đổi” đời.

“Thời gian đầu sang đây, đêm đêm khóc vì thương chồng con ở nhà không biết xoay sở ra sao khi vắng người phụ nữ. Công việc còn nhiều bỡ ngỡ nhưng cũng may nhà chủ tốt tính, tạo điều kiện cho liên lạc về quê thường xuyên. Mỗi lần điện về, nghe con bảo chuẩn bị biết đọc viết, nước mắt lại lăn dài trên 2 hàng mi,” chị Lan tâm sự.

Nhưng, nhịp sống cứ thế dần trôi, mỗi ngày, chị tâm niệm phải chăm chỉ làm để sau này có chút vốn liếng về lo cho con ăn học nên những buồn tủi được giấu chặt trong lòng. Nỗi nhớ ấy, đến đêm, chị mới khóc một mình.

Ở Đài Loan được gần chục năm, mỗi tháng gửi về nhà được 10 triệu đồng, đến nay, chị đã trả xong nợ cũ và xây nhà, mở quán tạp hóa buôn bán.

“Quy định của chính phủ Đài Loan 3 năm hết hạn lao động phải về nước để tiếp tục xin gia hạn. Gần chục năm xa nhà, tôi chỉ về được đúng 3 tuần lễ để ở bên gia đình. Đời mình đã khổ nên tôi càng quyết tâm đi để giành giụm tiền lo cho con ăn học,” chị Lan chia sẻ.
Cũng là lao động sang xứ Đài chăm sóc người già và giúp việc, chị Phạm Thị Luyến (xã Hồng Lạc, Thanh Hà, Hải Dương) đã ngót ngét gần một thập kỷ đặt chân lên thành phố Đài Trung của hòn đảo ngọc này.

Mất 19 triệu đồng để làm thủ tục đi xuất khẩu lao động từ những năm 2005, chị Luyến vẫn nhớ như in trong nhà chỉ còn mỗi nửa bao thóc bởi, đồ đạc và tài sản đều cầm cố hay bán đi mới đủ số vốn ban đầu làm hành trang đặt chân đến Đài Loan.
“Trước khi đi, chồng dặn đi 3 năm thì về và động viên bằng cách, coi quãng thời gian đó là 3 giấc ngủ trưa. Nếu trắng tay thì về làm lại,” chị Luyến nói.

Đặt chân đến sân bay Nội Bài, đứa con trai 4 tuổi hỏi mẹ Tết có về không? Nhìn ánh mắt đen láy và ngây ngô của đứa trẻ, chị bật khóc rồi lặng lẽ rảo bước thật nhanh. 

Vốn dĩ quen với công việc nặng nhọc của nghề nông, sang Đài Loan, chị không nề hà các việc mà chủ nhà giao từ lau dọn nhà cửa, chăm sóc người già. Ba năm xứ người, quãng ngày đằng đẵng đó là sự thử thách ý chí quyết tâm, nghị lực và lo lắng về gia đình của người đàn bà thuần nông này.
“Ở Đài Loan cũng có rất nhiều người Việt làm ăn và sinh sống. Mỗi chiều, chị em đều gặp nhau ở công viên để hàn huyên và hỏi han đời sống nhằm vơi đi nỗi nhớ nhà. Chỉ cần nghe thứ ngôn ngữ quê hương vang lên ở đây, mọi nỗi buồn như được trút bỏ bớt đi phần nào,” chị Luyến chia sẻ.

Hạnh phúc dâu Đài, rể Việt

Trên hành trình đi từ Đài Trung đến Đài Bắc để tìm hiểu cuộc sống của các nàng dâu Việt bên xứ Đài, anh hướng dẫn viên trong đoàn đi bảo, nhiều lao động nữ đã là người “nâng khăn, sửa túi” cho không ít chàng trai sống trên hòn đảo ngọc nhỏ bé này.

Kết hôn được 12 năm và có 2 đứa con kháu khỉnh, chị Bùi Thị Nhung (Ninh Sơn, Hoa Lư, Ninh Bình) đang có một cuộc sống hạnh phúc.

Nhớ về thời gian yêu và kết hôn, chị Nhung kể rằng, nhà máy có rất đông trai bản địa làm việc, trong đó có một anh… làm chị bối rối.

Giọng nói hào hứng, xen lẫn hóm hỉnh, chị bảo, hạnh phúc của chị ban đầu chỉ là những ký hiệu giao tiếp bằng tay do chưa thạo tiếng.

“Anh ấy nói thì mình cũng chỉ bập bõm hiểu được đôi chút nên cứ gật đầu. Đến một ngày, anh ấy viết thư bày tỏ tình cảm nhưng tôi phải nhờ người phiên dịch mới biết rõ. Sau hơn một năm theo đuổi, tôi mới gật đầu để tiến tới hôn nhân. Đàn ông Đài Loan rất thật thà, hiền lành và chăm lo gia đình,” chị Nhung nhận xét.

Không như nhiều người khác, chị Hoàng Oanh (Thành phố Hồ Chí Minh) sang đây từ năm 18 tuổi. Ban đầu, chị làm đào tạo thông dịch viên, tình nguyện viên và sau đó đã đỗ trong kỳ thi tuyển công chức vào làm việc trong văn phòng Cục Di dân Đài Loan và hiện giờ viên mãn sau khi kết hôn với chàng trai xứ Đài.
Vốn là nhân viên tham gia các hoạt động tình nguyện xã hội, chị quen anh trong một lần đi tuyên truyền văn hóa Việt tại Đài Bắc. Thời gian đầu, anh thường xuyên giúp chị trong công tác xã hội này. Dần dần, tình cảm theo thời gian đã giúp chị hiểu được thêm về tính chất phát, chân thành của anh để rồi hai người quyết định dọn về sống chung trong một mái nhà.

Khi đã được làm nhân viên chính thức của Cục Di dân Đài Loan phụ trách làm MC chương trình phát thanh “Tình dòng sông trên đảo ngọc,” anh vẫn thường hỗ trợ chị trong việc giúp người dân hai nước trao đổi văn hóa Việt-Đài.
Theo ông Tạ Công Lập, Cục trưởng Cục Di dân Đài Loan, hiện nay, hôn phối người Đài-Việt là 88.670 người (chiếm 18,3%) trong tổng số 480.000 người Việt nhập cư.

“Hôn phối Đài-Việt ngày càng chiếm tỷ lệ đông. Cục Di dân là đơn vị đầu mối giúp đỡ cô dâu Việt hội nhập văn hóa Đài. Chúng tôi cũng có các chương trình truyền hình, phát thanh bằng 5 thứ tiếng trong đó có tiếng Việt về cô dâu để cung cấp nhiều thông tin làm hành trang cuộc sống của người phụ nữ sinh sống tại đây,” ông Tạ Công Lập cho biết.

Ngoài ra, vị Cục trưởng Cục Di dân này cho hay, năm nay, Đài Loan cũng tổ chức cuộc thi gia đình hạnh phúc, mở các chính sách Đề án Ngọn đuốc bằng cách đào tạo thầy cô về dạy cho trẻ em trong nhà trường dành cho người Việt nhằm định hướng nguồn gốc văn hóa quê hương. Người dân Đài Loan cũng có thể học được về văn hóa Đông Nam Á, trong đó có cả Việt Nam…/.
Theo thống kê của Cục Quản lý lao động ngoài nước (Bộ Lao động Thương binh và Xã hội), số lượng lao động Việt Nam đi làm việc tại Đài Loan trong năm 2013 tiếp tục gia tăng.

Tính đến tháng 8/2013, tổng số lao động nước ngoài tại thị trường này là 469.199 người, đứng thứ nhì về tổng số lao động nước ngoài tại Đài Loan (chỉ sau Indonesia với 205.513 lao động).

Riêng 10 tháng đầu năm 2013, số lao động Việt Nam đi làm việc tại Đài Loan chiếm hơn 40% tổng số lao động đi làm việc ở nước ngoài và lớn hơn nhiều so với số lao động đi làm việc ở các thị trường khác (32.000 lao động đi làm việc ở Đài Loan so với 5.068 lao động đi Nhật Bản, 4.904 lao động đi Malaysia…).

Theo Việt Hùng (Vietnam+)

 

 

(Tiếng Việt) Trí thức đua nhau làm công nhân ở Đài Loan

Ở châu Á, định nghĩa thành công là có bằng đại học và có chân trong giới "cổ cồn trắng". Nhưng ở Đài Loan ngày càng nhiều tiến sĩ và kỹ sư bỏ văn phòng đi làm công nhân để kiếm nhiều tiên hơn, hoặc sống thoải mái hơn. 

Làm bánh là một trong những kỹ năng phổ biến mà dân văn phòng muốn học. Ảnh: BBC

Tại Đài Loan, nhiều người đang bỏ đời sống văn phòng, tức là đi ngược với quan điểm truyền thống Á Đông về thành công. 

Mặc dù Văn phòng các Vấn đề Lao động của Đài Loan không có thống kê về số người làm nghề văn phòng hoặc có bằng cấp cao chọn nghề tay chân, các trung tâm đào tạo nghề trên hòn đảo này cho biết ngày càng đông người có học vấn cao, thậm chí có cả bằng tiến sĩ, tới theo học. 

Error. Page cannot be displayed. Please contact your service provider for more details. (30)

"Cuộc sống hạnh phúc"

"Chúng tôi đang nhận thấy xu hướng này, có thể vì có quá nhiều người có bằng đại học trên thị trường lao động. Nhưng mọi người cũng không quá quan trọng bằng cấp nữa", Florence Kao, Chủ tịch Viện Phát triển Việc làm Đài Bắc, nói. "Họ nghĩ rằng nếu có mọt cái nghề, họ cũng có thể sống hạnh phúc". 

Hơn 77% dân văn phòng trả lời cuộc thăm dò trên mạng mới đây của ngân hàng địa phương Yes123 cho biết, họ sẽ sẵn sàng chuyển sang một nghề "áo xanh", ám chỉ lao động chân tay. Lý do chính là tìm việc "cổ cồn trắng" mà lại có lương cao rất khó.

Mức lương trung bình cho người mới tốt nghiệp đại học ở Đài Loan chỉ là khoảng 850 USD/tháng, tương đương mức khởi điểm của nhiều nghề tay chân, bà Kao nói. Tuy nhiên, trong khi lương cho dân văn phòng chỉ tăng lên tới nhiều nhất là 1.000 USD sau hai năm, một số công nhân "áo xanh", đặc biệt là thợ sửa ống nước và thợ điện, có thể kiếm tới 2.000 USD cũng sau bằng ấy thời gian.

Tính cả lạm phát, mức lương thực tế của người Đài Loan hiện nay thấp hơn mức họ có được cách đây 16 năm. Điều này đặc biệt gây thất vọng cho những người dành tiền và thời gian để học cao hơn. Trong khi đó, nhiều người "cổ cồn trắng" không được trả lương theo giờ, họ phải làm xong việc dù nó có lâu đến bao nhiêu đi nữa, mà không được trả thêm tiền. 

Các yếu tố này đang dẫn đến việc nhiều thanh niên phớt lờ kỳ vọng của cha mẹ họ về một nghề êm ái trong văn phòng máy lạnh, để đánh giá lại ý nghĩa thực sự của hạnh phúc nghề nghiệp. 

Truyền thông địa phương mới đây đưa tin về những người học cao làm nghề tay chân, ví dụ như một tiến sĩ bán gà rán kiếm sống. Có một làn sóng thanh niên Đài Loan đến Australia để nhận lương cao khi làm việc trong các trại chăn cừu và vườn cây ăn quả. Một số người khác gom góp tiền tích cóp được và vay tiền cha mẹ để mở tiệm ăn bên bờ biển, chọn mặc quần bơi thay vì complê và cravat. 

Từ bỏ ảo vọng

Đeo găng tay đầy dầu xe máy, Sam Wei, 28 tuổi, trông hoàn toàn khác với chính anh cách đây một năm. Anh bỏ nghề kỹ sư tại một công ty công nghệ cao để làm việc cho tiệm sửa xe máy của cha. Wei không hối tiếc về quyết định này, dù anh có bằng thạc sĩ ngành kỹ thuật. 

"Tôi có rất nhiều kỳ vọng khi tham gia lực lượng lao động sau khi tốt nghiệp; tôi muốn học nhiều thứ, nhưng thời gian làm việc dài và mức thu nhập lại thấp hơn so với những thứ tôi đầu tư vào công việc", Wei nói. "Đó là lúc tôi quyết định bỏ việc công nghệ cao và trở về làm việc trong tiệm sửa xe máy của cha. Và cha tôi lúc đó đang gần đến tuổi nghỉ hưu". 

Thuyết phục cha không khó, nhưng mẹ anh phản đối kịch liệt. "Mẹ tôi nghĩ đó thật là một sự phí phạm lớn vì tôi có bằng thạc sĩ kia mà", Wei nói. 

Bạn bè đại học của anh cũng bị sốc. "Hầu hết mọi người nghĩ loại nghề này là bẩn thỉu và chỉ do những người không học hành làm. Nhưng tôi nghĩ điều đó không đúng, nó cần rất nhiều kỹ năng và tôi đang học được rất nhiều", Wei nói và cho biết anh dự định tiếp quản cơ nghiệp của cha.

 

Ông Chen từng có 40 nhân viên dưới quyền khi làm trong lĩnh vực công nghệ thông tin. Ảnh: BBC

Nicky Chen, 50 tuổi, từng là lãnh đạo cơ quan công nghệ thông tin của một quận, với 40 người làm việc dưới quyền. Ông hiện là thợ điện kiêm sửa ống nước, và kiếm được số tiền bằng một phần ba tiền lương của ông trước đây. Khi quận đổi lãnh đạo, ông bỗng thất nghiệp và không thể tìm được việc cùng lĩnh vực do tuổi đã cao. Không mở được doanh nghiệp, ông quyết định học lấy một nghề. 

Vì chưa có kinh nghiệm, ông Chen học để kiếm ba chứng chỉ trong vòng 4 tháng về ngành điện, sửa ống nước và gas. Công việc còn bao gồm cả sửa toilet. 

"Tôi xấu hổ đến nỗi ban đầu không dám để bạn bè và người thân biết. Trước đây, tôi là người ra lệnh cho người khác làm, còn bây giờ tôi phải tự làm và xử lý từng nhiệm vụ nhỏ một", ông Chen nói. 

"Tôi từng đau khổ, nghĩ mình đạt được thật nhiều thứ, giành rất nhiều giải thưởng, và học vấn cao, vậy vì sao mình lại đang làm việc này? Giờ thì tôi nghĩ đó là công việc tốt.

Tại sao tôi không thể làm chỉ vì tôi có bằng thạc sĩ chứ? Tôi có cảm giác thỏa mãn khi giúp đỡ mọi người sửa chữa đồ. Họ vui, tôi vui, thế là đủ với tôi", ông nói. 

Làm việc chân tay thấy hạnh phúc

Nướng bánh và nấu ăn là một trong những kỹ năng nghề phổ biến hơn đối với dân văn phòng. Ngoài ra còn có sửa chữa đồ viễn thông, mà theo bà Kao là một sự chuyển tiếp tự nhiên, vì họ thân quen với máy tính và các dụng cụ văn phòng. 

Chính quyền bị chỉ trích công khai vì không làm đủ mạnh để thúc đẩy kinh tế và tạo ra những công việc tốt, đặc biệt là cho những người mới tốt nghiệp đại học. Tuy nhiên bà Kao coi xu hướng khám phá công việc chân tay là một điều tốt.

"Quan điểm của người Hoa rất coi trọng việc học, nhưng nếu nghĩ cho kỹ, bạn sẽ thấy rằng mọi thứ chúng ta cần hàng ngày đều do các công nhân "áo xanh" làm ra, khi bạn đi làm, con đường bạn đi, phương tiện giao thông bạn lái, tất cả đều do công nhân cung cấp. Vì vậy quan điểm của mọi người đang dần thay đổi, chúng ta bắt đầu thấy có nhiều ông bố bà mẹ sẵn sàng cho con học nghề hơn", bà Kao nói. 

 

Tsai, từng là chuyên gia tài chính, giờ thích công việc mátxa. Ảnh: BBC

Tim Tsai, 29 tuổi, từng mặc complê tới công sở mỗi ngày, với tư cách cố vấn đầu tư tại một ngân hàng. Bây giờ, anh mặc đồng phục của nhân viên mátxa. Anh thích giúp mọi người giải tỏa căng thẳng. Anh cho rằng điều này ý nghĩa hơn việc cố gắng thuyết phục khách hàng của ngân hàng đầu tư vào một nền kinh tế toàn cầu không chắc chắn, để anh có thể kiếm hoa hồng và làm nhà băng vui. 

Anh làm khối lượng công việc tương đương trước đây, nhưng trong nhiều giờ hơn. Bất chấp sự phản đối mạnh mẽ của gia đình, anh tin rằng mình đã có quyết định đúng. 

"Tôi không cảm thấy có đam mê đối với công việc trước. Tôi luôn nghĩ đến chuyện bỏ việc", Tsai nói. "Kể từ khi tôi bắt đầu mátxa cho mọi người, tôi thấy đây là một nghề đòi hỏi nhiều kỹ năng, nó có thể giúp rất nhiều người, thậm chí chữa một số bệnh". 

Nếu môi trường dành cho nhân viên văn phòng ở Đài Loan không cải thiện, nhiều người có thể sẽ nối gót Tsai và tìm những lựa chọn khác, thậm chí cả những nghề ít ai nghĩ đến.

Cha mẹ anh, người yêu và bạn bè giờ thấy vui vì Tsai tìm được công việc anh thích. "Nhờ có trải nghiệm này, tôi nghĩ rằng điều quan trọng nhất là làm điều bạn thích và bạn đam mê nó", Tsai nói. "Như thế, bạn sẽ không thấy mệt mỏi và lúc tỉnh dậy mỗi ngày, nghĩ về việc đi làm, bạn thấy hạnh phúc". 

Trọng Giáp (theo BBC)

 

 

(Tiếng Việt) Sự thật ngỡ ngàng về cuộc hôn nhân với người chồng Đài Loan

3 năm nên nghĩa vợ chồng với anh Phong, đến nay, chị Dương Thị L mới thực sự tin rằng, hạnh phúc đã mỉm cười với mình.

 

Người chồng hiện tại mang lại điều đó cho chị là đàn ông Việt chứ không phải gã chồng Đài Loan mà chị từng mơ ước rằng sẽ đổi đời được với họ.

Lấy chồng Đài Loan, về tắm cho bố chồng

Sinh ra và lớn lên ở huyện Định Hóa, Thái Nguyên, chị Dương Thị L là cô gái dân tộc Tày nổi tiếng xinh đẹp ở thị trấn miền núi đó. Học hết cấp 3, chị L xuống Hà Nội làm công nhân thêu ở xưởng thêu An Quý, Cầu Diễn, Hà Nội. Vì khéo tay, nhanh nhẹn, chị được bầu làm tổ trưởng.

Xưởng thêu của chị thường làm hợp đồng cho một công ty môi giới xuất khẩu lao động sang Đài Loan để bán hàng. Nhờ đó, chị quen một vài người làm môi giới lao động xuất khẩu Đài Loan. Họ rủ chị L bỏ xưởng thêu sang Đài Loan làm công nhân. Làm ở bên đó, thêu trên máy vi tính vừa tiện, vừa học hỏi được rất nhiều.

Nghe đến việc vừa làm trên máy tính, vừa có thu nhập 10 triệu đồng/tháng, chị L đồng ý bỏ việc ở xưởng của mình và đến công ty học tiếng đi Đài Loan. Người yêu của chị L lúc đó chỉ làm hàn xì, lương ba cọc ba đồng. Điều chị lo lắng nhất khi chị đi nước ngoài lao động là anh có chờ chị về để cưới mình hay không.

Qua bản lý lịch gửi ra nước bạn, chị trúng tuyển đi làm công nhân may. Niềm vui trúng tuyển không được bao lâu, mẹ chị bị tai biến mạch máu não phải đi viện cấp cứu. Hai tháng bà nằm viện, toàn bộ của cải trong nhà đội nón ra đi hết. Số tiền hơn 60 triệu để chị đi xuất khẩu lao động gia đình không thể vay mượn được. Chị đành từ bỏ ước mơ xuất ngoại.

Mẹ chị qua khỏi nhưng bà bị liệt một chân, việc đi lại phải nhờ vào nạng. Từ đó, cuộc sống gia đình nhà chị L càng khó khăn hơn. Hai anh trai có vợ cũng không có công ăn việc làm. Ki ốt mẹ chị bán hàng ở chợ bị người ta đòi lại không cho thuê. Em gái chị L đang học cao đẳng có nguy cơ phải nghỉ học.

Thấy hoàn cảnh nhà mình quá khó khăn, chị L quyết tìm người giáo viên dạy tiếng Trung để hỏi về việc lấy chồng Đài. Chị được người ta tư vấn lấy chồng Đài Loan không phải mất chi phí như làm công nhân. Hơn nữa, chị vẫn có thể đi làm như một người sở tại bình thường nếu có đăng ký kết hôn, được làm chứng minh thư ở Đài Loan.

Nghe về tương lai xán lạn, chị L gật đầu làm thủ tục xuất ngoại lấy chồng. Mọi thủ tục đều được công ty làm cho, chị L chỉ biết mang theo hành lý cá nhân của mình. Ngày chị đi, cả gia đình chị đều mong con gái của họ sẽ được may mắn. Chị L bay vào TP.HCM và hai ngày sau bay sang Đài Trung.

Khi sang đến sân bay, chị được nhân viên của công ty đưa lên ô tô và chở thẳng về nhà chồng mới. Gia đình mà chị đến làm dâu là một gia đình khá giả. Người đàn ông chị lấy làm chồng đã ngoài 50 tuổi, ông ta bị vợ con bỏ, ở với bố mẹ già. Ban đầu, ông chồng có vẻ chiều chị L.

Hàng xóm nhà chị cũng là một người phụ nữ Sài Gòn lấy chồng Đài Loan nên chị có bạn bè trò chuyện. Chị nghĩ hạnh phúc đã mỉm cười với mình. Tuy nhiên sự dễ dãi ấy chỉ được hai tháng đầu, từ những tháng sau trở đi, họ không cho chị L tiếp xúc với người Việt Nam.
hôn nhân, chồng Đài Loan, sự thật

Dương Thị L mới thực sự tin rằng, hạnh phúc đã mỉm cười với mình

Chị L sinh con trai nhưng chị vẫn không nhận được một đồng nào của gia đình nhà họ để gửi về quê cho mẹ chữa bệnh. Mọi chi phí sinh hoạt, chị đều phải xin từng đồng lẻ một. Chị L xin chứng minh thư của Đài Loan để đi làm nhưng không được gia đình nhà chồng đồng ý.

Họ sợ chị L có chứng minh thư sẽ bỏ trốn. Là con dâu, chị phải chăm sóc, tắm rửa cho ông bố chồng không tự đi lại được. Ban đầu, chị L còn ngượng ngùng chuyện động chạm cơ thể nhưng nếu chị làm họ phật lòng, họ có thể dội cả chậu nước vào người chị. Chuyện tắm giặt cho bố chồng mãi rồi cũng thành quen.

Người chồng già của chị L không mấy khi quan tâm đến vợ. Ông ta chỉ gần chị khi có nhu cầu về sinh lý, còn lại, ông ra ngoài tìm những người phụ nữ Việt Nam cũng làm công nhân ở đó. Chị L kể: “Ông ấy biết công nhân Việt ở bên đó rất “sạch” vì được khám sức khỏe định kỳ, không sợ lây bệnh truyền nhiễm”.

Nhiều lần, chị L muốn xin tiền gửi về cho mẹ thì bị chồng đánh thậm tệ. Chị sợ không bao giờ nhắc đến tiền ở gia đình ấy nữa. Bất đồng về ngôn ngữ càng khiến cho họ không hiểu nhau và chị L thường xuyên trở thành nơi để cả nhà xả bực tức.

Kể về người mẹ chồng cũ của mình, giọng chị L nghẹn lại: “Bà ấy coi tôi như ôsin. Tôi phải làm mọi việc, từ lấy nước ngâm chân cho đến việc giặt đồ. Bà ta yêu cầu tôi phải nằm ngay cạnh chân giường để có việc bà ta nhờ luôn”.

Đến năm 2006, L mang thai lần thứ hai. Đợt có bầu này, chị mang bao ê chề khi người chồng cho rằng cái thai không phải của ông ta. Lấy cớ đó, chồng thường xuyên đánh chị. “Mỗi lần đánh, ông ta cố tình đấm vào bụng tôi để cho cái thai ra ngoài. Để đảm bảo tính mạng cho hai mẹ con, tôi thường chui xuống gầm giường trốn mỗi khi chồng nổi cơn. Nếu hôm nào giọng ông ta không gay gắt, tôi mới ra để hầu hạ, tắm giặt cho”.

Tình yêu sét đánh

Đến năm 2008, kinh tế dần khó khăn hơn. Chồng chị L không làm ra tiền được. Ông ta không nuôi chị và đứa con trai thứ hai. Không được chồng nuôi ăn, chị L lại có cơ hội ra ngoài làm. Cũng từ đây, L quen với anh Nguyễn Văn Phong, quê ở Thanh Hóa, làm công nhân cùng xưởng.

Lần đầu gặp anh Phong, chị L đã thấy có tình cảm rất lạ. Anh Phong là trai chưa vợ nhưng lại khá điềm đạm và nhẹ nhàng. Chị kể về hoàn cảnh của mình với người chồng Đài Loan. Từ ngày chị ra ngoài làm, mỗi tháng chị kiếm được 800 đô la, chị nhờ anh gửi về cho bố mẹ ở quê một ít.

Biết vợ mình có bạn đồng hương, ông chồng Đài lại ghen tuông vô lối. Ông ta thường rình chị ở cổng công ty. Nếu không may chị đi cùng với anh Phong ra ngoài ông nhìn thấy thì hôm đó, chị L sẽ bị ông nhốt đánh sa sẩm mặt mày.

Nhiều lần, thấy chị L mặt mày thâm tím đi làm, anh Phong đoán ra chị bị chồng đánh nhưng không biết cầu cứu ở đâu. Những trận đòn roi đến dày đặc hơn. Chị đã nghĩ đến chuyện bỏ về nước. Nhưng để về quê đâu có dễ. Quá bế tắc, chị L nghĩ thuê luật sư để hủy hợp đồng hôn nhân, tuy nhiên số tiền thuê quá lớn, chị không có đủ.

Chị L kể tiếp: “Một người bạn quê Bắc Giang tặng tôi tờ báo Phụ nữ, ở bên đó báo từ Việt Nam sang đắt lắm. Tôi cầm tờ báo đọc không bỏ sót một chữ nào. Nhờ đó, tôi mới biết có một tổ chức hỗ trợ pháp lý cho người di cư nước ngoài, có cả người Việt Nam đang làm việc ở đó. Tôi và Phong tìm đến tổ chức ấy. Đến đó, tôi ngỡ ngàng vì có luật sư người Việt Nam. Nhờ có họ mà tôi mới ly hôn được với ông chồng vũ phu”.

Sau khi ly hôn chồng, chị L ở lại Đài Loan làm thêm hơn 1 năm nữa. Chị được đưa con thứ hai về nước cùng. Ngày trở về, người đón chị ở sân bay là anh Phong. Anh không chê chị đã có một đời chồng mà những điều anh biết về cuộc hôn nhân ê chề của chị càng khiến anh thương mẹ con chị hơn.

Khi về nước, anh Phong đã nói với gia đình rằng có con ở Đài Loan. Ai cũng nghĩ đứa trẻ là con ruột của hai người nên gia đình anh Phong không phản đối. Từ Thanh Hóa, họ lên tận Thái Nguyên tổ chức đám cưới cho cặp đôi.

Lấy nhau 3 năm nay, chưa bao giờ anh Phong nhắc lại quá khứ của vợ. Khi hỏi về vợ mình, anh chỉ cười: “Phải sống ở bên đó mới hiểu hết được, chứ về nhà kể lại cũng không ai biết đâu”.

 

 

(Tiếng Việt) Cô dâu Việt ở Đài Loan và muôn nẻo kiếm tìm hạnh phúc

Những cô dâu Việt mang theo bản sắc của người phụ nữ Việt Nam và để lại ấn tượng tốt đẹp với người Đài Loan. 

Theo thống kê, tại vùng lãnh thổ Đài Loan (Trung Quốc) hiện có khoảng gần 100.000 cô dâu Việt sinh sống và thế hệ “F2” là khoảng 200.000 cháu mang hai dòng máu.Con của những cô dâu Việt đầu tiên sang Đài Loan đã ở độ tuổi vào đại học. Có khoảng 70% cô dâu Việt đã mang quốc tịch Đài Loan, có cuộc sống ổn định và không tránh khỏi trong hành trình kiếm tìm hạnh phúc nơi xứ người, nhiều cô dâu Việt đã có những hoàn cảnh éo le, trắc trở…

Muôn nẻo kiếm tìm hạnh phúc

Chị Lê Thị Linh, ở Thạch Thất, Hà Nội sang Đài Loan làm giúp việc gia đình đã 10 năm nay. Có lẽ nếu có cuộc sống hạnh phúc, êm ấm nơi quê nhà, thì chị đã không có mặt nơi xứ Đài này. Ở tuổi 20, cô thôn nữ nghèo khó nhưng siêng năng, chăm chỉ kết hôn với một người cùng quê. Mặc dù có với nhau 3 mặt con, nhưng chị Linh chưa có một ngày hạnh phúc, bởi người chồng ham cờ bạc, nát rượu suốt ngày lôi vợ ra đánh đập, xỉ vả. Qua môi giới, chị để 3 con cho bố mẹ đẻ và sang thành phố Đài Bắc, Đài Loan lao động để kiếm tiền nuôi con, phần vì muốn thoát khỏi người chồng tệ bạc. Chị sang Đài Loan được một thời gian, vợ chồng chị ra tòa ly dị.

Bên ngoài quán ăn của vợ chồng chị Linh ở thành phố Đài Bắc

Với bản tính chịu thương chịu khó, chị Linh được chủ nhà ở Đài Bắc quý mến, rồi lọt vào “mắt xanh” của một người đàn ông Đài Loan đã góa vợ và có 2 đứa con đã trưởng thành. Có người Đài Loan nói với chị rằng: “Tôi thấy chị nhanh nhẹn, xinh xắn, tươi tắn thế này mà chồng chị ở Việt Nam hắt hủi à? Nhiều người muốn có vợ như chị mà không được đấy!”.

Người chồng Đài Loan mở cửa hàng ăn và chị là “trợ thủ” đắc lực giúp chồng quán xuyến, nấu ăn, phục vụ khách. Những đứa con tại Việt Nam chị đã đưa sang học tập, làm việc tại Đài Loan và được người chồng ngoại quốc hết lòng ủng hộ. Gặp nhóm phóng viên Đài Tiếng nói Việt Nam tới ăn tại quán, vợ chồng chị Linh rất vui và cho biết, giờ kinh tế đã dư giả nên chị đều đặn hàng năm về Việt Nam thăm bố mẹ. Chị nói, giờ chị đã “tươi” trở lại rồi.

Còn chị Lý Việt Bảo, quê ở Cao Lãnh, Đồng Tháp thì lấy chồng Đài Loan qua mai mối đã được 16 năm. Khi mới lớn, cô thôn nữ miền sông nước đã được nghe người lớn trong ấp nói chuyện về những cô gái cùng quê, lên thành phố kiếm chồng là những người đàn ông ngoại quốc sang Việt Nam tìm vợ. Cũng có thông tin có người ôm con trở về vì tình duyên trắc trở… Dẫu biết rằng, lấy chồng khi chưa biết gì về người sẽ sống với mình giống như “đánh bạc” với cuộc đời, nhưng do hoàn cảnh, chị Lý Việt Bảo đã kết hôn người chồng hơn mình 10 tuổi.

Chị Lý Việt Bảo cùng chồng và con trai tham dự buổi gặp mặt Tết sớm của cộng đồng người Việt ở thành phố Đài Nam – Đài Loan

Hiện vợ chồng chị Bảo sinh sống ở thành phố Đài Nam, có cậu con trai đã 14 tuổi. Chị làm công nhân cho một công ty điện tử, còn anh làm chế tác kim hoàn. Chị chia sẻ: “Ban đầu lấy nhau cũng gặp nhiều khó khăn do ngôn ngữ, văn hóa bất đồng, song hai bên cùng cố gắng hòa hợp. Anh rất hiền lành, yêu vợ con và tôi không có gì phải hối tiếc khi làm dâu Đài Loan cả”.

Hạnh phúc do mình tạo ra

Chị Trần Lâm Phụng, quê gốc ở Long Khánh (Đồng Nai), hiện đang tham gia dạy tiếng Việt tại Đài Loan, làm dâu Đài Loan đã hơn 10 năm cho biết, để có được hạnh phúc, điều quan trọng của cô dâu Việt là phải hòa nhập được với xã hội sở tại. Để làm được điều này, theo chị Phụng, phụ nữ Việt Nam với bản tính đảm đang, hiền hậu, thì không phải là điều quá khó, mà cái khó chính là bản thân những cô dâu có chịu học hỏi hay không mà thôi.

“Ở trong nước hay ngoài nước cũng vậy, hạnh phúc là do mình tạo ra. Ở Việt Nam gọi là “nhập gia tùy tục”, vì thế dù làm dâu nước ngoài, đã đến nhà chồng là phải học hỏi, tìm hiểu văn hóa nhà chồng, hiểu văn hóa người bản địa và văn hóa của dân tộc mình thì cuộc sống mới hòa hợp được” – chị Lâm Phụng nói.

Còn bí quyết của chị Lê Thị Linh thì rất đơn giản, chị cho rằng sống ở đâu cũng vậy, cứ thật thà, chịu thương chịu khó thì sẽ được chồng và gia đình chồng yêu quý, dù ở Việt Nam hay Đài Loan.

Chị Trần Lâm Phụng (áo dài) tham gia giao lưu cùng các cô dâu Việt và thế hệ "F2" tại Đài Nam

Nhiều chương trình ý nghĩa cho cô dâu Việt

Ông Bùi Trọng Vân, Chủ nhiệm Văn phòng Kinh tế – Văn hóa Việt Nam tại Đài Bắc cho biết, cô dâu Việt ở Đài Loan rất đa dạng: nhiều chị sang học tập, công tác, hoặc làm giảng viên đại học và lấy chồng, có chị đi xuất khẩu lao động, sau đó bén duyên và cũng không ít trường hợp do mai mối. Nhiều chị đang tham gia công tác vào những cơ quan của địa phương như cơ quan di dân, xuất nhập cảnh, dạy tiếng Việt…

Tuy nhiên, bên cạnh những cô dâu Việt có cuộc sống hạnh phúc, thành đạt, vẫn có những chị có hoàn cảnh éo le, do trước đó không hiểu biết nhau nên việc xây dựng gia đình đã không mang lại hạnh phúc; có cô dâu đã ly thân, ly hôn, gửi con về Việt Nam cho bố mẹ nuôi nấng.

Theo ông Vân, đối với chương trình hỗ trợ người nước ngoài sinh sống tại Đài Loan nói chung và người Việt nói riêng, các Sở Lao động, Tổng cục Di dân, Sở Di dân, các đội phục vụ ở các địa phương Đài Loan đã có những chương trình giúp hỗ trợ, xử lý các vấn đề về mâu thuẫn gia đình; họ cung cấp những số điện thoại để có sự can thiệp kịp thời. Văn phòng Kinh tế – Văn hóa Việt Nam tại Đài Bắccũng đề xuất những chương trình như tái tạo việc làm, dạy nghề cho các cô dâu Việt, khuyến khích họ mở những quán ăn Việt Nam… Khi có công ăn việc làm, các cô dâu sẽ thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn, cũng như có tích lũy gửi về giúp đỡ bố mẹ. 

Chính phủ Việt Nam cũng đã ký thỏa thuận về tương trợ tư pháp dân sự. Theo đó, những vấn đề phát sinh về quyền lợi của công dân sẽ được xử lý trong khuôn khổ này. Những cô dâu tuy gốc Việt, nhưng phần lớn mang quốc tịch Đài Loan và họ có đóng góp nhất định cho xã hội, kinh tế Đài Loan. Đài Loan cũng rất coi trọng xã hội đa văn hóa, hoan nghênh người nhập cư mới và có rất nhiều chính sách tốt. Với nỗ lực đó, cuộc sống của bà con gốc Việt sẽ ổn định hơn.

Ông Bùi Trọng Vân cũng khẳng định, mỗi người Việt Nam ra nước ngoài đều có vai trò như một sứ giả, một nhà ngoại giao bán chuyên nghiệp. Với cô dâu Việt, họ mang theo bản sắc của người phụ nữ Việt Nam: thông minh, đảm đang, chung thủy, thương chồng yêu con, do đó, hầu hết các cô dâu để lại ấn tượng tốt đẹp với người Đài Loan.

Luôn mong cô dâu Việt hạnh phúc

Ông Trương Kỳ, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Di dân Đài Loan khẳng định: Sở Di dânrất quan tâm tới các cô dâu ngoại quốc nói chung, cô dâu Việt Nam nói riêng sinh sống ở Đài Loan và luôn mong muốn họ có cuộc sống ổn định, hạnh phúc.

Ông Trương Kỳ, chị Hoàng Oanh (giữa, một cô dâu Việt làm việc tại Tổng cục Di dân) trả lời phỏng vấn phóng viên Đài Tiếng nói Việt Nam

“Chúng tôi yêu cầu những chủ tuyển dụng khi thuê các cô dâu Việt làm việc ở công ty của họ, hàng tháng có thể trích ra một khoản tiền dành cho quỹ lương hưu để lo cho cuộc sống của các chị sau này, khi không có đủ điều kiện sức khỏe. Về chính sách chung, chúng tôi có một quỹ dành cho hỗ trợ hôn phối nước ngoài. Chúng tôi rất tôn trọng sự đa dạng về văn hóa, để các chị có thể học văn hóa Đài Loan cũng như học nghề. Khi nào các chị muốn về nước phát triển nghề nghiệp, thì lúc đócó thể tự phát huy khả năng của mình. Đó là mong đợi của chúng tôi” – ông Trương Kỳ nói.

Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Di dân nhấn mạnh, cô dâu hay người Việt Nam đang ở Đài Loan đều có sự đóng góp vào công cuộc xây dựng xã hội sở tại, cũng như mang lại cho Đài Loan sự đa dạng về văn hóa./.

** Theo yêu cầu của nhân vật, tên và địa chỉ một số cô dâu Việt trong bài đã được thay đổi.

 

 

(Tiếng Việt) Nỗi niềm người Việt nơi xứ Đài

“Chín năm nơi xứ người rồi. Chỉ cách hơn một giờ bay mà cứ phải ba năm mới có một lần về. Con cái phải gửi ông bà, nhớ cũng đành chịu.

 

May mà còn có tiền gửi về cho con đi học”… anh Nam, quê Hải Phòng, sang Đài Loan để làm công nhân, tâm sự.
 

Đường đến xứ Đài
Chiều cuối năm, sân bay Đào Viên chìm trong giá rét. Đẩy vội chiếc va li lớn, anh Nam hối vợ khẩn trương vào khu vực kiểm tra trước khi lên máy bay. Xung quanh vợ chồng anh là tiếng gọi nhau í ới bằng tiếng Việt với đủ giọng Bắc, Trung, Nam.
 

Họ là những lao động Việt Nam tại Đài Loan về nước thăm nhà vào dịp cuối năm. Có người về luôn có người về để gia hạn visa rồi tiếp tục quay trở lại làm việc.
Anh Nam kể, quê anh ở Hải Phòng. Hơn chục năm trước, lập gia đình xong thì kinh tế khó khăn. Những đứa con lần lượt ra đời càng khiến chi tiêu trong gia đình trở thành gánh nặng.
 

Lúc ấy, dù chưa biết Đài Loan thế nào, nhưng nếu đỡ vất vả hơn quê nhà là được. Anh suy nghĩ mấy hôm rồi bàn với vợ. Hai vợ chồng quyết định tha hương, để con lại ông bà chăm giúp.
“Nói đơn giản vậy, chứ gạt nước mắt mà đi vì con còn nhỏ quá. Thấy con người ta lúc nào cũng đuợc bố mẹ bên cạnh, còn con mình vì khó khăn mà bố mẹ phải li hương, tha phương cầu thực mà nghẹn lòng.” Anh Nam, nói.
 

Trước đó, chúng tôi tình cờ nhặt được một tấm hộ chiếu Việt Nam ngay ở băng chuyền máy soi hành lý. Người đồng nghiệp đi cùng vội la to bằng tiếng Việt: "Ai để quên hộ chiếu". Người "lơ đễnh" đó là chị Trần Thị Siêng, vợ anh Nam.
 

Tất cả lao động Việt Nam khi chọn ra nước ngoài đều hi vọng mình có thể đổi đời. Đường đến Đài Loan của anh chị đã chứng minh, cuộc đời của gia đình nghèo ở đất Hải Phòng đã đổi thay: Kinh tế khá hơn nhưng dai dẳng theo đó nỗi thương quê và cám cảnh cô đơn ở xứ người…
Về rồi lại sang
“Ở Đài Loan, vợ chồng tôi làm hãng sợi. Mỗi tháng trừ hết chi phí, mỗi người chúng tôi còn được khoảng 29 ngàn Đài tệ, khoảng 1.000 USD (21 triệu đồng), để gửi về nhà. Công ty có kí túc xá cho công nhân ở nhưng nam và nữ không được ở chung. Thành ra, suốt chín năm trên đất Đài Loan, vợ chồng tôi không có ngày nào ở bên nhau như gia đình”. Anh Nam nói.
Chấp nhận sự thiếu hụt về tình cảm, những lúc muốn không khí riêng tư, hâm nóng chuyện vợ chồng, anh chị tận dụng ngày nghỉ tìm đến khách sạn. 

 Giây phút thư giãn hiếm hoi của những công nhân Việt Nam trong một ngày làm việc ở xứ Đài
Những cặp vợ chồng ly hương như anh Nam – chị Siêng không phải là trường hợp hiếm hoi trên đất Đài Loan. Trong chuyến công tác của chúng tôi ở nơi này, không ít lần gặp gỡ những đồng hương đang làm ăn buôn bán tại đây. 
Trong một quán ăn nhỏ nằm sâu trong con hẻm của Đài Bắc nhộn nhịp, thấy hai người chúng tôi trò chuyện bằng tiếng Việt, người chủ quán tiến tới hỏi: "Các anh ở Việt Nam mới sang?". 
Chị Thanh, quê ở Vĩnh Long, lập gia đình với một người Đài Loan và theo chồng sang xứ này đã hơn 10 năm. Trái với định kiến của chúng tôi về cô dâu Việt, chị Thanh và chồng có một cuộc sống hạnh phúc với cái quán ăn nhỏ này.
 

"Đi xa thì nhớ nhưng ở quê thì biết làm gì ăn hả các anh?", mời chúng tôi chai bia Đài Loan rồi chị trò chuyện "Qua đây còn làm ăn kiếm được chút tiền gửi về quê đỡ đần cha mẹ, nuôi mấy đứa em đi học. Ngày xưa nhà nghèo có được ăn học gì mấy, ở quê nhà làm ruộng biết khi nào ngẩng mặt lên được". 
Trước đây, trên những chuyến bay đi hoặc bay về, đôi khi chúng tôi quá cảnh ở sân bay Đào Viên. Hình ảnh làm những người đi xa như chúng tôi nhớ mãi là những cô gái trẻ ăn mặc diêm dúa, có người dẫn theo con, ngồi túm tụm trò chuyện vui vẻ đợi đến giờ về nhà. 
 

Những chuyến bay về nhà đó, có khi chẳng khác mấy một chuyến xe đò đi Rạch Giá, Sa Đéc, Cần Thơ… vì đầy ắp chất giọng miền Tây rặt "cá gô", có thiếu chăng là một vài đoạn vọng cổ trên loa phát thanh.
Ngập ngừng thật lâu trước cửa hàng miễn thuế trong sân bay, cô gái trẻ quê Thanh Hóa, N.T. Hồng quyết định mua cho bố chai rượu tây để làm quà trong những ngày vắng con.
“Tất cả công nhân như chúng tôi thường chọn mốc ba năm về một lần vì đây là thời điểm hết hạn lao động. Sau khi làm xong thủ tục thì chúng tôi lại sang Đài Loan. Ở quê nhà không làm ra tiền. Bên này, nếu chịu khó thì dư sức nuôi ba mẹ và mấy đứa em đi học.” Hồng cho biết.
Theo tìm hiểu, hiện nay lao động Việt Nam ở Đài Loan có thu nhập khoảng gần 1000 USD/ người, sau khi đã trừ hết mọi chi phí. Đây là phần thu nhập hấp dẫn nên thị trường lao động Đài Loan rất được người Việt Nam ưa chuộng.
 

“Nếu chịu khó tăng ca, làm giỏi thì thu nhập ấy có thể cao hơn. Nhưng bù lại, công nhân không có thời gian thư giãn hay đi chơi". Huế, một lao động quê Nam Định cho biết.
Anh Nam, chị Siêng, Hồng, Huế, chị Thanh… có người sang đây đã 3 năm, có người ở đã 9 năm nhưng Đài Bắc trong họ là quãng đường vài trăm mét từ xưởng làm về đến ký túc xá. Không một ai trong số họ biết làm thế nào để bắt một chuyến tàu điện ngầm hay chuyến xe buýt để đi xa hơn những nơi đó.
"Tụi em làm việc tăng ca 12 tiếng/ngày, làm luôn ngày nghỉ để kiếm thêm tiền gửi về nhà. Làm gì có thời gian đi chơi chỗ nào hả anh?" Huế, cô gái Nam Định, trả lời chúng tôi "Có rảnh rỗi thì tập trung lại nấu nướng ăn uống rồi về ngủ để lấy sức đi làm tiếp ngày mai." 
Có ai đâu muốn phải ly hương, những ngày lang thang ở xứ Đài, câu hỏi mà chúng tôi cứ đau đáu mỗi khi nhìn người, nghĩ mình đó là: "Tại sao dân mình cứ mãi ly hương?"

Tính đến 31.8.2013, tổng số lao động nước ngoài tại thị trường này là 469.199 người, riêng ngành sản xuất là 248.754 người, trong đó lao động Việt Nam có tổng số 116.224 người, chiếm 24,7%, làm việc chủ yếu trong ngành sản xuất chế tạo (94.960 người), đứng thứ nhì về tổng số lao động nước ngoài tại Đài Loan (chỉ sau Indonesia với 205.513 lao động), sếp trên nhiều so với Philipin (84.741 lao động) và Thái Lan (62.717 lao động). 

(Ban Quản lý Lao động Việt Nam tại Đài Loan)

 

 

(Tiếng Việt) Chuyện một Osin người Việt ở Đài Bắc

Vào một chiều cuối năm, chị gọi điện cho tôi từ thành phố Đài Bắc, nơi chị đã sống và làm việc ở đó bốn năm rồi.

 

 Chị hồ hởi khoe với tôi chị vừa được giải trong cuộc thi khéo tay hay làm do Hiệp hội Những người lao động nước ngoài ở Đài Loan tổ chức. Tác phẩm dự thi của chị là một sản phẩm gốm sứ nghệ thuật được sáng tạo bởi chính bàn tay chị. Chị không phải là một nghệ nhân, càng không phải là một nhà điêu khắc hay gì gì đó. Chị chỉ là một người đàn bà như những người đàn bà Việt Nam lam lũ đi giúp việc ở nước ngoài. Những người đó thường được gọi là Osin. Và chị là một Osin người Việt ở Đài Bắc, Đài Loan.
 


Ảnh: Chị Phạm Thị Tường với bài thơ của mình

Khi phải chứng kiến cảnh sống cùng cực và bất hạnh của một số phụ nữ Việt Nam đi làm dâu xứ người và mới đây là của những người lao động Việt Nam ở Madives trong một video clip, tôi mới thấy chị là một người may mắn. Chị đến Đài Bắc bốn năm trước để giúp việc cho một gia đình. Và đó lại là một gia đình trí thức Đài Bắc. Ông chủ là một giáo sư đại học, còn vợ ông là một nghệ sĩ tạo hình. Trong những năm giúp việc, chị được ông bà chủ nhà khuyến khích học tiếng Hoa. Họ nói cho chị nghe về nghệ thuật và ý nghĩa của đời sống một con người. Bà chủ nhà đã dạy cho chị cách làm đồ gốm sứ nghệ thuật. Bởi thế, tôi không hề ngạc nhiên khi nghe tin chị được giải cho một tác phẩm gốm sứ nghệ thuật của mình.

Khoảng nửa năm trước, chị cũng gọi điện cho tôi vào một cuối chiều, xúc động báo cho tôi biết chị vừa đoạt giải nhất trong một cuộc thi thơ giành cho những người nước ngoài sinh sống và làm việc ở Đài Loan. Rồi chị đọc cho tôi nghe bài thơ ấy qua điện thoại. Chị tha thiết nhờ tôi hãy góp ý cho chị về bài thơ. Nhưng tôi đã không có ý kiến gì. Bởi lúc đó, tôi thấy rằng tôi không được phép can dự cho dù thô thiển hay tinh tế vào niềm vui của chị, vào một tâm hồn đang yêu cuộc sống này tràn ngập. Bởi những bài thơ chị viết ra khác hoàn toàn với nhiều bài thơ của những người mang danh nhà thơ như tôi. Những bài thơ của một khát vọng sống, khát vọng yêu thương vô bờ và trong sáng lạ kỳ. Những bài thơ của chị chính là hành động sống của chị. Chúng đồng nhất với chị. Chúng không có khoảng cách và sự khác nhau giữa bài thơ và đời sống của tác giả như rất nhiều những bài thơ của các nhà thơ chúng ta. Chính vì thế mà tôi không góp ý. Sẽ rất hài hước và thảm hại khi chúng ta góp ý niềm vui, góp ý ước mơ hay góp ý sự chân thành của người khác. Tôi nghĩ như vậy.

Một năm trước, tôi đến Đài Loan dự Liên hoan Thơ quốc tế ở Đài Bắc. Ngay buổi chiều vừa đặt chân đến đất lạ, ban tổ chức đã đưa cho tôi tập tuyển thơ của các tác giả tham dự liên hoan thơ in chủ yếu bằng hai thứ tiếng Anh và Hoa. Trong đó có một số bài thơ của các tác giả mà tuyển tập ghi rõ: Thơ của các tác giả là người lao động nước ngoài. Và tôi đọc thấy một cái tên: Pham Thi Tuong. Tôi biết đó là tên của một người Việt Nam. Nhưng tôi chẳng có thêm thông tin gì về con người này.

Và cho đến ngày cuối cùng của liên hoan thơ thì tôi gặp người có cái tên ấy. Đó là một người đàn bà Việt Nam đang giúp việc cho một gia đình ở Đài Bắc. Chị tên là Phạm Thị Tường. Khi người đề dẫn chương trình buổi đọc thơ bế mạc liên hoan thơ giới thiệu chị lên đọc thơ thì tôi mới biết chị. Một phụ nữ thuỳ mị mỉm cười bước lên sân khấu. Chị giới thiệu về bản thân mình bằng tiếng Hoa. Rồi chị ngâm bài thơ do chị sáng tác. Đây là cách ngâm thơ truyền thống của Việt Nam. Bài thơ nói về hai người mẹ: một người mẹ Việt và một người mẹ Đài Loan. Người mẹ Đài Loan ấy chính là bà chủ nhà nơi chị đang giúp việc.

Tôi đã đến chào chị và chúc mừng khi chị ngâm xong bài thơ. Chị rất xúc động và rất vui khi gặp tôi, một nhà thơ Việt Nam. Nhưng chị đâu biết rằng tôi còn xúc động và vui hơn khi biết chị. Bởi lúc đó, tôi lại nhận ra một lần nữa rằng: thơ ca nói riêng và nghệ thuật nói chung vẫn còn nguyên vẹn sự kỳ diệu và uy quyền của nó. Nó vẫn làm cho những đời sống cho dù tăm tối và đói rét nhất được toả sáng và trở nên thiêng liêng. Và chị, Phạm Thị Tường, là một ví dụ của điều đó. Một người giúp việc đã bước lên cùng một diễn đàn để đọc thơ cùng những nhà thơ quốc tế. Có phải người Đài Loan hay nói cụ thể hơn những người trong Ban tổ chức của Hiệp hội Những nhà thơ Đài loan đã “bình dân hoá” thơ ca, hay họ đã coi thơ ca là một lễ hội của mọi con người?

Phạm Thị Tường quê ở Hà Tĩnh. Nhà chị ở nông trường Thanh Hà. Chị đã từng làm công nhân ở nông trường này. Nhưng rồi chị bỏ nông trường. Bởi công việc ở nông trường không thể giúp chị ổn định được cuộc sống và nuôi con cái học hành. Suốt những năm tháng đó, đói nghèo luôn luôn ập đến với chị như một cơn ác mộng không bao giờ chấm dứt. Cuối cùng, chị đã phải cúi đầu lau nước mắt rời xa những người thân yêu đi giúp việc ở xứ người. Trước khi đi, chị chỉ nghĩ đến đó sẽ làm hết sức mình và tằn tiện đến mức có thể để kiếm từng đồng tiền cho gia đình chị. Chị đã ra đi mà chẳng biết ở xứ người kia chị sẽ sống như thế nào và người ta sẽ đối xử với chị ra sao. Trước khi đi, chị đã nghe đã đọc bao câu chuyện về số phận bi thảm của những người đi làm dâu hay làm người giúp việc ở xứ người. Nhưng người chồng đau ốm và những đứa con của chị đang trông chờ vào chị. Chị phải đi cho dù lòng đầy sợ hãi…

Chị luôn nói với tôi chị là người may mắn. Bởi chị đã giúp việc cho một gia đình trí thức, nghệ sĩ. Và ở đó, ý nghĩa tinh thần lớn lao của đời sống đã hiện ra trước chị. Nó làm chị thay đổi. Một thay đổi lớn lao. Cũng có bao người đi làm thuê xứ người như chị. Họ cũng được trả lương như chị, cũng tiết kiệm như chị, cũng được chủ nhà đối xử công bằng như chị. Và nhiều người sau khi trở về nước dù có thêm một khoản tiền thì cuộc đời họ vẫn u buồn. Bởi những đồng tiền kia không phải là phép thiêng đổi thay tâm hồn họ. Nhưng chị khác họ ở một điều vô cùng quan trọng. Đó là chị đã nhận ra ý nghĩa lớn lao đối với cuộc đời khi chị được sống trong một đời sống của văn hoá. Đời sống văn hoá ấy là của một gia đình trí thức, nghệ sĩ tạo nên. Họ đã đưa chị vào đời sống đó. Điều quan trọng là chị nhận ra được đời sống tinh thần ấy. Và khi nhận ra thì chị thấy lòng chị đổi thay và mở ra một đôi cánh. Chị thấy cuộc đời không chỉ là những đồng tiền mà có một điều khác thật lớn lao và thật cần thiết cho cuộc đời chị. Đó là những giấc mơ đẹp và thiêng liêng về cuộc sống này.

Có lần tôi hỏi sao chị không cho xuất bản những bài thơ của mình để trở thành nhà thơ như rất nhiều người đang làm vậy ở Việt Nam. Tất nhiên hỏi vậy là tôi muốn hiểu chị hơn. Tôi muốn xem chị có giống bao người háo danh và ảo tưởng như tôi từng biết ở Việt Nam hay không. Tôi thực sự xin lỗi chị vì điều ấy. Khi nghe tôi hỏi vậy, chị hoảng hốt xua tay và nói với tôi đừng bao giờ hỏi chị như vậy. Chị chỉ biết rằng chị làm thơ khi trong lòng có những điều gì đó reo vang và những dòng chữ chị viết cho dù rất vụng về vẫn làm chị đổi thay. Chị thấy yêu và tin cuộc đời này hơn. Chị thấy những đày đoạ của đói nghèo và những u uẩn vẫn trĩu nặng tâm hồn chị bỗng tan biến. Chị là một ví dụ về những số phận nghèo khó không mơ ước, đầy muộn phiền, đầy sợ hãi và u uẩn… được đặt vào một môi trường văn hoá và văn hoá đã làm cho những giấc mơ đẹp đẽ thức dậy, toả sáng và làm tan đi những phần bóng tối đang phủ lên cuộc đời ấy.

Chị đã hết hợp đồng ba năm. Nhưng chủ nhà muốn chị ở với họ thêm ba năm nữa. Chị đã đồng ý. Giờ chỉ còn hai năm nữa là chị trở về nhà. Chị không biết sau khi trở về chị sẽ làm gì để sống. Nhưng điều đó không còn là nỗi sợ hãi đầy ác mộng như trước kia. Chị vẫn hàng ngày học thêm tiếng Hoa, vẫn viết những bài thơ từ những reo vang trong tâm hồn chị, vẫn học làm gốm sứ nghệ thuật… Chị thừa biết rằng: những thứ đó không giúp chị kiếm được một đồng nào khi trở về nhà, nhưng nó làm cho tâm hồn chị đổi thay. Nó làm cho chị thấy rằng: cuộc sống còn những lý do khác để con người sống có ý nghĩa nhất bên cạnh những đồng tiền.

 

 

(Tiếng Việt) Đi xuất khẩu lao động, cửa sáng giải quyết nhu cầu việc làm năm 2014

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

(Tiếng Việt) Người Việt ở nước ngoài sẽ mất quốc tịch nếu không đi đăng ký lại

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

(Tiếng Việt) Trí thức đua nhau làm công nhân Đài Loan

69934830-de21-4810-1380103781

Sorry, this entry is only available in Tiếng Việt.

(Tiếng Việt) Tăng cường tiếp nhận thực tập sinh Việt Nam đến Okayama,Nhật Bản

Sorry, this entry is only available in 日本語 and Tiếng Việt.

Japanese labor export benefits that ???

Today, the global labor export has. According to a report by the International Labour Organization (ILO), in 1995 approximately 35-42 million immigrants nearly 200 countries around the world where the main purpose is to seek employment and a better life.

Read more

Vietnam Workers in the eyes of the Japanese company

Commenting on the labor export market in Japan

Mr. Takeshi Fukuda, Chairman of Union Cooperative Society Kanto Information Industry (Japan), has confirmed such as answering reporters recently Worker

Read more

(Tiếng Việt) Bắt đầu áp dụng tiền ký quỹ hoàn thành hợp đồng

hop-dong-ky-quy-300x225

 

Read more